Thursday, April 11, 2019

Truyện Voz: Con bạn thân - Chap 4

Truyện Voz: Con bạn thân - Chap 4

Truyện Voz: Con bạn thân

Chap 4. Kết thúc hay một khởi đầu mới 
Sáng hôm sau đến lớp, vừa thấy nó ngồi vào bàn em đã hỏi
- Ê, ko sao chứ 
- Ta ko sao :”> 
- Hôm nay nghỉ sớm mày rảnh ko ? 
- Rảnh thì sao mà ko rảnh thì sao ? 
- Đi ăn chè đê, coi như t xin lỗi mấy vụ lần trước
Em hồi hộp đợi câu trả lời từ nó, mấy s mà cứ như cả thế kỉ vậy. Nó ậm ừ 
- Ta bận quá ... 
Em ỉu xìu thất vọng 
- ... nhưng có đồ ăn free thì bận cũng thành rảnh * cười lém lỉnh* 
Á hoá ra con này nó trêu em. Tí ông lại đạp xe chạy trước cho mày trả hết tiền chè bây giờ. Hôm đấy em rủ nó đi ăn chè cung đình huế mới mở, sang chảnh vờ lờ. Hồi đó 1 cốc là 8k, em phải nhịn điện tử 1 tuần đấy. 
Thôi thì vì tương lai con em chúng ta và kệ cha tương lai con em chúng nó :”>
ngồi vào bàn, em vừa sướng vừa run run. Đây là lần đầu tiên em đc ngồi riêng vs nó ( hôm sn éo tính ) tự nhiên run run thế éo nào ý, mồm mép tép nhảy tự dưng mất điện. May là nó mở mồm trước 
- Ê giờ mà gặp thằng C mày có sợ ko ?
- Có cái quái gì mà sợ, t mà sợ nó à 
- Thật á ... á
Nó lại còn hỏi cái kiểu khiêu khích mới vãi
- Thằng nào sợ làm chó :”> 
Ôi đệch vừa nói xong thì thấy cái ngọn núi mang tên thằng Chó hiện sừng sững ngay trước mặt, đù mẹ nó cũng ăn chè ở đây à. Sợ són cả ra quần, em vội vàng kéo con X cúi xuống gầm bàn. Cầm cặp che đi, sợ vãi cả lều. May là nó ăn xong ra trả tiền đi luôn
Ko thì có lẽ em đi về bằng đầu gối mất 
Con X cười ngặt nghẽo, em thì dơ vl. Vừa thế thốt xong, làm chó ngay đc
Cái thằng hết khôn dồn cả vào tứ chi ấy, lúc nào ko xuất hiện. Chạy ra đúng lúc ko khí đang lãng mạn như ti ta níc, biến nó thành phim hoạt hình tôm và je ri 
Hoạt hình thì hoạt hình, càng vui. Kể cũng lạ, lúc trc em còn coi nó như quân thù quân hằn. Nó thì nhìn thấy em cũng vênh cái mặt lên. Giờ lại líu ríu ngồi cạnh kể em mấy cái chuyện linh tinh tầm phào . Éo thể nào tin đc em lại chịu bỏ tiền túi ra mời nó ăn chè... 

Tình yêu làm thay đổi mọi thứ :”>
Nó làm em khùng khùng, làm em thành thằng osin lúc nào ko hay
Từ đợt thân nhau đó, em cứ sáng sáng qua nhà đèo nó đi học, chiều đèo nó về ( học bán trú mà ) . Thỉnh thoảng hai đứa đi ăn lung tung, chơi bời
Nhưng em vẫn k muốn cứ thế mãi, em vẫn đợi cơ hội để thổ cmn lộ :”> Tính em là rõ ràng, ko có bạn thân, bạn cành bạn lá bạn rễ gì hếtyêu hay ko thì nói luôn, có thì dễ bề ăn nói. Ko thì sugar you you go, sugar me me pha nước chanh
Vào một ngày đẹp trời đã từ lâu lắm rồi ...
..hôm nay là một ngày trọng đại. Vì hôm nay em quyết định tỏ tình với con X. Ở nhà thì tham khảo ý kiến lão Gia cát lượng dởm, trước khi đi còn lão xịt cho ít nước hoa cho tự tin Mới đầu thì định lúc đón đi học thì bày tỏ :”> đhs ngại quá ko mở lời đc. Tự nhủ lúc ăn chưa thì nói, nói nhanh mẹ lên chứ nước hoa bay hết rồi. Nước hoa mà bay thì tự tin nó cũng bay theo hết
Cả ngày hôm ấy em buồn bực ko biết làm thế nào, cứ gắt gỏng. Làm con X còn sờ trán vì tưởng em ốm nữaLúc đèo nó về, vừa đạp xe vừa chửi mình là thằng ngu. Có thế mà cũng ko mở lời đc. Nhưng giận bản thân thì giận, chứ ko làm gì đc nó cả. Em giận cá chém bàn đạp, bao nhiêu tức giận trút lên cái bàn đạpĐạp càng lúc càng nhanh, xe phòng như quân ăn cướp như phường bất lương.
Con X ôm lấy em sợ hãi kêu- mày làm gì thế, đi chậm thôi.
Éo hiểu lúc ấy nghĩ gì, em vẫn đạp xe như điên, ngoảnh lại gằn giọng lên hỏi
- Ta thích mày, mày có thích ta ko ? thích ko ?
Tỏ tình kiểu đánh boom liều chết, chắc cũng ko khác Binladen đi hỏi vợ là mấy. Giờ nghĩ lại thấy em có tố chất khủng bố vl
- Có .. m đi chậm lại đi 
- mày bảo gì cơ * ko tin vào tai mình *
- Ta bảo có, ngốc
Em phanh kít phát lại, các thím éo hiểu cảm giác đó đâu. Cảm giác đang bức xúc, ức chế. Nó vỡ oà trong sung sướng . Tốc độ đạp xe tự nhiên chậm dần đều. Em chỉ mong đường về nhà nó xa hơn, cứ thế xa mãi ko có điểm cuối
Nó tựa đầu vào lưng em, rồi cười bảo
- Điên ! 
Giờ thì nó nói gì chả đc, em vừa đạp xe vừa huýt sáo. Vui ko tả đc. Cảm xúc tri phối đến suy nghĩ con người. Tự nhiên nhìn cái éo gì cũng thấy đẹp, cái cột điện vướng víu mọi hôm sao hôm nay nhìn thấy nó sừng sững hùng vĩ, bà bán nước mọi ngày hay chửi em “ đmm thằng mất dạy” nay bỗng đẹp lão dịu hiền. Đến cục shit chó ven đường nó cũng hợp mắt, màu sắc vàng thẫm phân bố rất hài hoà theo trường phái nghệ thuật phục hưng Italy
Cũng chẳng có gì để nói nhiều về quãng thời gian này cả, khi yêu thì nhìn cái éo gì cũng thấy vui cũng đẹp đơn giản thế thôi. Với cả trẻ con lớp 7 biết cái quái gì, cầm đc cái tay là hết film. Đc cái con này nó chả giận dỗi bao giờ, bảo gì cũng đc. Khác 1 trời 1 vực cái lúc mới quen đanh đá cá cầy
Mọi thứ đáng lẽ nên cứ như thế, đừng thay đổi làm gì cả. Nhưng cuộc sống ko phải em muốn thế nào, thí nó sẽ như thế ấy
30/11/2006
Em đèo nó về nhà như mọi khi, ngập ngừng ko biết mở lời thế nào cho phải. Nó tát em phát ( tát yêu thôi, tát thât sút cho gãy răng )
- lại làm sao thế ? 
- t phải về quê rồi ... ( em dân quê, bác em đón e ra HN nuôi dạy ăn học nên ở đây ms có chuyện em chuyển về vì vài lý do ko tiện nói ở đây ) 
Nó bất ngờ, cúi đầu buồn thiu
- ở lại đi 
- ko đc
- tại sao ? 
- để sau này t kể có đc ko ? 
- còn sau này ko ? 
- có nhất định có 
Nó im lặng, em cũng ko biết nói gì cho phải. Muốn ôm nó 1 cái, mà ko dám. Đó cũng là điều làm em nuối tiếc nhất. 
- tạm biệt * mắt đỏ hoe * 
Nó chỉ nói 1 câu thế rồi quay đi, em biết nó giận em. Nhưng em cũng ko biết làm thế nào cả. 
Em lững thững đi về, ko 1 lần ngoảnh lại. Ko phải vì em ko muốn, mà em ko thể chấp nhận sự thật này 
1 bữa tiệc chia tay ko nước mắt, ko hứa hẹn thề thốt gì cả. 
Chả có gì cả, cũng như em và nó. Thời gian trôi đi, trang giây được gấp lại giờ đã bung ra, khiến 2 đường thằng song song giờ lại trở về như cũ ... ko 1 điểm chung
..........
ngày .. tháng .... 2010 
Em mày mò trên mạng đc cái trang trường xưa chấm vi en. Mày mò đánh vào lớp với trường cũ, tự nhiên lần ra được số điện thoại của nó 
Em vội vàng nhắn tin 
- Ê cậu là X phải ko ? 
- Đúng rồi ai đấy ? 
- 4 năm rồi nhanh quá m nhỉ
- ai vậy ?
Em bật cười, nó hỏi đúng quá. Nó hỏi em là ai, đến bản thân em cũng muốn hỏi bản thân mình là ai nữa là
Nó sống với hiện tại, em chỉ là quá khứ mà nó đã quên mà thôi
5/7/2012 
Từ quê lê cái xác ra HN thi đại học, nói chung học hành vất vả kq như lol.  thi xong em ở lại HN luôn mà ko về quê nữa. Vẫn ở nhà bác em ... 
và mọi chuyện nhì nhằng chính từ đây bắt đầu 
Truyện Voz: Con bạn thân - Chap 3

Truyện Voz: Con bạn thân - Chap 3

Truyện Voz: Con bạn thân

Chap 3
Các cụ nói cấm có sai : Cố tính trồng hoa hoa chẳng nở, vô tình chổng đít - đít nở hoa 
Hôm đó thằng bạn thân em ( thằng này nó chơi với em từ mẫu giáo, lên cấp 1 cấp 2 thì ko học cùng, nhưng do tình hợp nhau dính như shit với ass ) nó mới sinh nhật. Bỏ mẹ toi rồi, thằng này sinh nhật muộn thế à, em xin tiền đi ăn sinh nhật nó 2 lần từ đầu năm rồi 

Toàn bộ nướng hết vào điện tử, giờ thì biết đào đâu ra cái gì tặng nó bây giờ
Cực chẳng đã, em lại phải cầu cứu đến cái lão Gia cát lượng dởm
Em : anh cho em vay ít tiền đi, em có việc gấp
Lão : mày thì có việc quái gì gấp, nhưng thôi anh em mà. Muốn bao nhiêu, 500 hay 1 nghìn
Em : e ko đùa đâu, em vay tiền mau quà cho thằng Thắng. Em còn chưa trách anh vụ chọc bục xăm lần trước đâu 
Lão có vẻ cũng ngại với mình nên thủ thỉ :
- hay mày lấy bộ conan mày mới mua gói vào tặng nó đi. Có quái gì đâu
- Anh điên à, em vừa mua đc mấy hôm. chưa cả đọc hết 
Lão cười đểu 
- Thằng ngu, tặng nó chứ có nghĩa là mất éo đâu
- Tặng mà ko mất ? logic vcl
- Ngu lắm em à, mày tặng nó, rồi hôm nào sang chơi mày nhân lúc nó éo để ý. Mày nhét cặp mang về, éo ai biết đấy là đâu
Em gật gù tâm đắc lắm, cái lão này trông thế mà lắm mưu thật. À mà khoan, có cái đéo gì ko đúng ở đây 
- Đm ông đứng lại cho tôi, thảo nào cái máy nghe nhạc ông tặng tôi hôm sinh nhật. Nghe đc 2 3 lần đã ko cánh mà bay, anh em đéo gì. Đứng lại

Lão rú lên cười khoái chí, bỏ lại em vừa buồn cười vừa bực. Bực thì bực chứ em vẫn phải làm theo kế của lão. Tối đến chải chuốt đàng hoàng, tóc bổ luống như Tình đơn phương, gương mặt dễ thương vô hạn 
Em tự tin leo lên chiếc xe đạp phân khối lớn, gồng lưng đạp đi dự party
Vừa vào đến nhà, em giật mình đến đứng tim. Các thím éo tưởng tượng đc cái gì đang lù lù trước mắt em đâu, mẹ !! éo hiểu sao con X đang ngồi trong phòng . vl 2 đứa nó là bạn lúc nào e éo biết nhỉ
- Thắng, mày ra đây tao bảo
- Sao thế
Em khó hiểu hỏi nó :
- Sao con X ngồi đây, nó học lớp tao đấy 
- Vãi, con này học chung cấp 1 với tao, học chung cả bên lớp vẽ nữa.
Cái gì mà hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, giờ em đã hiểu. Chẳng bỏ lỡ cơ hội, em ngồi xuống cạnh con X hỏi nhỏ 
- Trùng hợp nhỉ 
- Ừ * cười *
Bữa sinh nhật diễn ra trong vô vàn cảm xúc, thằng T nhận quà mà cười típ mắt. Nhìn nó nâng niu bộ truyện của em, mà ruột đau con xót. 
Các em tạm ở với nó một thời gian nhé, rồi anh sẽ đón mấy đứa về “
Ăn chơi bóc quà xong, chúng nó rủ nhau chơi trốn tìm. Em ko khoái trò này lắm, con X có vẻ cũng ko thích lắm nên bảo bọn kia chơi nhanh nhanh còn về. Quyết ko bỏ qua cơ hội hiếm có khó này. Em thì thầm nhờ thằng T phối hợp
- ông rủ bọn nó đi chơi điện tử đi. Trốn 1 lúc rồi trốn mẹ luôn đi. Để tôi đưa X về
- Á à, mày thích nó à
- Suỵt, lượn đi. Mai bao đi ăn xôi 

Thằng T nháy mắt cười. Cả phòng đang ồn ào bỗng trở nên tĩnh lặng, chưa bao giờ em có cảm giác gần con X thế này. Kiểu với tay là chạm đc, nhưng ko dám :X
Hai đứa nói chuyện linh tinh, em cũng chả nhớ nói gì. Lúc đó sướng rồi, luyên tha luyên thuyên. Thậm chí nó còn hỏi em là quê Bắc Ninh thế có biết hát quan họ ko, e sĩ gái cũng gào lền. Nhớ mãi cái lần đấy, thộn ko tả đc
Con X cứ lăn bò ra cười. Khoảng cách vô hình như xích lại
- Sao bọn nó đi đâu lâu về thế nhỉ 
- Mày vội về à
- Ừ, ta về muộn đc
- Để ta đưa mày về
Con X có vẻ đang lưỡng lự. Chả hiểu phân vân thế nào nhưng cũng gật đầu đồng ý. Em chạy ra lấy siêu xe để đèo nó về. Đù, thằng T nó lấy xe em lượn mất rồi . Ngại vl, đòi đưa người ta về mà giờ cuốc bộ 
- Thằng T nó lấy xe t đi chơi rồi 
- Thôi đi bộ cũng đc, nhà t ở ngay đây thôi mà
Em sướng lắm. Chả hiểu sao nó lại cho em đưa về, đi bộ thì 1 mình nó về cũng đc. Sau đấy em mới hiểu rađc mọi chuyện ...

Hai đứa đi lặng lẽ, trời cũng khá tối ( ngày đó HN còn vài chỗ ko lắp đèn đường ) em bên cạnh nó. Tự dưng nó im lặng đến khó hiểu, bước đi rất chậm chạm 
Đi với nó thích thì thích thật, nhưng lò dò theo kiểu của nó thì bao giờ mới tới nơi, em bảo nó đi nhanh lên. Vì e cũng ko thể về muộn quá đc
Bỗng nhiên bên cạnh kêu lên một tiếng bất ngờ, nhìn sang thấy con X đang nhướn người 1 cách điệu nghệ, động tác này nhiều người hay gọi là đo đường ... cả người nó nằm bệp, khuôn mặt dễ thương quấn quít ko rời mặt đường 
Em muốn cười mà ko dám cười. bấm bụng nhịn hỏi
- Mày sao thế 
Con X lồm cồm bò dậy phủi quần áo, thản nhiên trả lời 
- Ko sao đâu 
Nó tiếp tục đi như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng rất tiếc hiện thực lại ko như nó mong muốn. Một lúc sai cái chuyện như chưa từng xảy ra lại xảy ra 1 lần nữa
Éo hiểu sao đi có 1 đoạn nó lại đo đường 1 phát nữa. Em lúc đấy cũng ngu, ko biết gì là galant chả đỡ nó dậy lại còn cười cười hỏi 
- mày làm sao thế 
- Ta..ta..tối đến ko nhìn rõ, con X ngập ngừng trả lời
Em phá lên cười ( mẹ thằng khốn nạn )
- Hoá ra mày bị quáng gà hố hố hố 
Em quá rõ cái bệnh này, vì chú em cũng bị thế. Đáng lẽ ra em phải biết từ lâu mới phải, thảo nào nó ko muốn sửa xe đạp mà gọi bố đến đón về. Có lẽ nó tính lúc về là đi nhờ xe đạp bọn kia rồi. Thảo nào nó cho em đưa về dù 2 đứa đi bộ, thảo nào nó ngã dấm ngã dúi. Em vỡ lẽ ra, lúc đó nhìn mặt nó đáng thương cực 
Em hơi hối hận vì quá lời, nhìn nó bấm môi chực muốn khóc mà thấy mình như thằng tệ nạn 
Cúi xuống phủi bụi ở quần cho nó
- Ê xin lỗi nhé, ta ko có ý cười mày đâu. Tại nó cứ thế nào ý
* éo nói gì *
nó dỗi thật rồi các thím ạ, em lúc ấy nghĩ thế nào. Cầm tay nó lên thổi bụi bám ở tay đi, thấy tay nó có vài vết xước bị chảy máu. Chỉ tại em ko biết gì, xui thằng T bỏ đi để nó phải đi bộ về. Giờ nhìn nó chảy máu, tự nhiên em ko biết làm thế nào cả. 
- Đau ko 
* chuyển sang chế độ câm*  
Em cũng chả thèm hỏi ý kiến nó, cầm tay rồi đi dẫn đường :”> như dắt chó đi dạo vậy. Nó chỉ linh tinh thế nào mà em cũng dẫn đc nó về nhà, gần 20ph đồng hồ vật lộn với cái con mù dở này :”> vã cả mồ hôi 

Nhà nó to quá, cả căn nhà lớn mà tối om . Em định về luôn nhưng phần vì ko yên tâm, phần vì có chút ân hận. Thây nó chẳng bảo gì, em đi theo vào trong nhà 
Nhìn nó loay hoay mở vòi nước đi rửa trức tiếp vết thương, mặt nhăn như ăn ớt. Nhìn ngu ko tả dc, em với tay tắt vòi nước. Bảo nó ngồi ra bàn, cầm cái khăn chấm những chỗ dính cát với bụi, thực ra cũng chả có cái quái gì. Có 2 vết thương con con, còn lại chỉ ửng đỏ tí da vì đi bộ hơi nhanh 1 chút ngã cũng chả ảnh hưởng gì lắm
Thế mà nó cứ làm ra cái vẻ kiểu đau đớn, làm em cảm thấy tội lỗi vl 
- Uống nước ko ?
Cuối cùng thì nó cũng chịu mở mồm ra 
- Gì chả đc 
Nó lấy cho em lon coca, em cầm thôi chứ ko muốn uống lắm. Em hơi tò mò hỏi nó
- Bố mẹ mày ko có nhà à
- Ừ
- Sao tối rồi mà bố mẹ mày chưa về à
Tự nhiên nó ko nói gì, em éo hiểu mình lại làm cái gì sai nữa. Con này thỉnh thoảng như khuyết tật, bực cả mình 
- Bố mẹ ta mất rồi 
Sau một phút mặc niệm, tự nhiên nó nói ra câu trống trơn 
Thôi xong, em lại hỏi cái ko nên hỏi rồi
- Ta xin lỗi, ta ko biết
- Ko sao 
- Thế cái ông đi ô tô đón mày đó là ai thế ?
- Chú ta đấy
Nói chuyện một lúc em mới biết, bố mẹ nó mất từ hồi 5 tuổi. Ông bà với bác ở trong nam, nó vẫn ở với chú nó từ bé. Chú nó chưa lấy vợ, nó bảo chú nó sợ nó buồn 
Lúc đó em chẳng biết nói thế nào, thấy thương nó . Nghĩ lại những chuyện mình làm với nó .... 
- t xin lỗi 
- Vì cái gì
- Vì lần kiểm tra lý lừa mày ..vì giả làm mày trên yahoo lừa thằng C.. vì vài số chuyện nữa :”> 
Có bố bảo em cũng ko dám khai ra là em chọc thủng xăm + xui thằng Thắng rủ bọn bạn bỏ lại nó 1 mình 
Nó cười phẩy phẩy tay xí xoá 
- hì, cái vụ yahoo t biết thừa rồi, sao m ác thế 
........
chia tay nó ra về, em quay lại nhà thằng T lấy xe . Về đến nhà, đặt lưng lên giường mà quay trái quay phải ko ngủ đc. Cái hình ảnh con X nó cứ luẩn quẩn trong đầu 
Flatsome v3.8.1 – Multi-Purpose Responsive WooCommerce Theme

Flatsome v3.8.1 – Multi-Purpose Responsive WooCommerce Theme



Flatsome is the perfect theme for your shop or company website, or for all your client websites if you are an agency or freelancer. It got all the tools needs to create super fast responsive websites with amazing user experience. It got unlimited options and a revolutionary responsive page builder, so you can create anything without coding.